Tâm sự nghề “THỢ MỘC”

Ngày xưa, nghề mộc đơn giản là đóng những cái cửa, tủ, giường, bàn ghế cho hộ gia đình. Còn ngày nay, nghề thợ mộc đã phát triển hơn rất nhiều, đặc biệt là sự xuất hiện của các xưởng mộc nội thất với đầy đủ trang thiết bị máy móc hiện đại. 

Chúng tôi muốn mang lại cho khách hàng những sản phẩm chất lượng nhất, chỉ có như vậy tối về chúng tôi mới ngon giấc được.
Nghề mộc ngày xưa và ngày nay đương nhiên là khác nhau, khác nhau về công nghệ, khác nhau về mẫu thiết kế nội thất, khác nhau về yêu cầu,…. Nhưng có một thứ tôi tin là nó luôn giống nhau đó là sự vất vả, nhọc nhằn của nghề mộc.
Nếu những người nông dân làm ruộng phải “bán mặt cho đất” bán lưng cho trời thì nghề mộc cũng phải làm việc suốt 1 ngày, hít phải không ít bụi bặm.

Ngán ngẩm nhất là người thợ thao tác trên máy, nếu lơ là một chút là đứt tay, đứt gân bất cứ lúc nào. Chưa kể còn phải đối mặt với các bệnh về đường hô hấp, cột sống, thoát vị đĩa đệm khi thường xuyên đứng hoặc ngồi lâu. Những bàn tay theo thời gian thô ráp, sẹo nhỏ, sẹo to, sần sùi vì bị dăm gỗ đâm phải, ….
Cả cuộc đời gắn với xưởng mộc, người thợ mộc đã đóng cho thiên hạ nhiều nếp nhà để ở, nhiều giường, tủ, bàn ghế… để sử dụng. Tuy vậy, không phải người thợ mộc nào cũng có tiền dựng cho vợ con căn nhà, mua sắm các vật dụng sinh hoạt được làm ra từ đôi tay tài hoa của mình.
Tuy nghề vất vả, nhưng tôi vẫn quyết tâm bám trụ đến khi nào không làm nổi nữa thì thôi
Tiếng máy cưa, máy bào, tiếng búa đóng đinh vào gỗ…, người thợ mộc đã quen với những âm thanh đó từ lúc chập chững làm nghề. Cho nên, khi đã thành người thợ lành nghề, đôi tai họ không còn thính, mắt phải đeo kính cận, đôi tay thì chai sần, nhiều vết sẹo.